Sống khỏe, sống giàu trong lãnh vực nông nghiệp

21/08/2016 3 comments
Picture1Nhớ hồi xưa thật xưa nhà có nuôi vài ba con heo, nhà giữa thành phố không có sân vườn rộng rãi nên rất là hôi thúi khó chịu, lại nuôi cả năm mới xuất chuồng được, phải nói là năng suất cực thấp. Nhiều lần tui cản:”Má nuôi heo làm gì không biết, thúi hết cả nhà, lời lãi có bao nhiêu đâu”. Mà tui nói: “Kệ, nuôi con heo thì không lời nhiều, cũng như bỏ ống, mỗi ngày bỏ vào một ít đến khi bán cũng kiếm được một số tiền khá khá.” Cứ như vậy mùi cứt heo ám ảnh cả tuổi thơ tui, việc nuôi heo hay nuôi bất cứ con gì như gà, vịt… gắn với hai chữ nghèo khó.
Nhưng ngày nay nuôi vài con heo bỏ ống đó chỉ là chuyện ở những vùng thôn quê heo hút hay ở các hộ còn nghèo, chứ về nông thôn trại heo ít thì vài chục, trại nhiều cả trăm, cả ngàn con. Người nông dân nuôi heo sau khi treo lên móc áo bộ đồ lao động nặng mùi đặc trưng của trại heo, họ quay trở về căn nhà bề thế của mình. Ở những vùng có nhiều trại heo tập trung và quy mô như Gia Kiệm, Đồng Nai, hàng loạt tiệm sửa xe ô tô, trang bị đồ chơi ô tô… mọc lên để phục vụ nhu cầu rước xế hộp của những người nông dân nơi đây. Chủ các tiệm bán cám, đại lý thuốc… đi du lịch nước ngoài liên miên theo lời mời của các công ty, còn việc đưa con đi du học nước ngoài là việc trong tầm tay rất nhiều người dân nơi này.
Nhớ hồi lúc học cấp 3, năm đầu tiên ĐH Nông Lâm mở thi khối D, lũ bạn lớp tui, là dân chuyên Anh Ngữ đăng ký quá chừng, nhưng chỉ như là phương án dự phòng khi đậu cành mềm ở khối thi chính của tụi nó. Lúc lên trường nhận giấy báo trúng tuyển, tui thấy quá chừng phong bì của trường ĐH Nông Lâm gởi cho lũ bạn lớp tui, nhưng cuối cùng chỉ có 1 đứa học trường này, còn lại mải mê theo đuổi giấc mơ ở các trường Top khác. “Nông Lâm” là một từ nghe vừa quê mùa, heo hút đối với hầu hết các đứa học sinh khi mà ba mẹ nó cũng vừa thoát chân lấm tay bùn được một thế hệ, nên dĩ nhiên muốn con cái mình phải làm giám đốc, kỹ sư, bác sĩ, giáo viên chứ không ai muốn con mình làm anh/chị kỹ sư nông nghiệp nông nghiệp quanh năm nhân giống lúa, thiến heo cho nông dân ở một làng quê khỉ ho cò gáy nào đó.
Ra trường, sinh viên có năng lực cũng mong muốn tìm đến apply ở những tập đoàn hoành tráng, hay những công ty có tiếng sang chảnh. Các công ty nông nghiệp thường là chưa bao giờ có mặt trong Wish list trừ khi số phận đẩy đưa. Tui cũng vậy, mà không trách ai được, từng làm ở những cty hàng đầu thế giới trong lãnh vực nông nghiệp nhưng ai hỏi tui đang làm ở đâu tui cũng nói “Làm marketing ở cty …, anh/chị có nghe qua bao giờ chưa”. Hên gặp được ông bà nào gốc nông dân thì còn biết, chứ thường thì nhận được những cái lắc đầu lạ lẫm. Không như ông xã tui nói làm ở Nokia thì từ thằng cu mặc quần cụt nước mũi lòng thòng ở làng quê cho đến anh công chức ở phường không ai phải hỏi thêm.
Những ngành công nghệ cao, ngành dược, ngành thời trang, FMCG… hào nhoáng nằm trong giấc mơ của mỗi sinh viên còn trên ghế nhà trường. Ra trường, trừ một bộ phận có năng lực tìm được công việc như ý, nhiều người phải vào cảnh làm việc trái ngành học, thất nghiệp, một số trở về quê dặt dẹo trong một cơ quan nhà nước nào đó kiếm một công việc cho có với đời. Nhưng họ không biết rằng, một bộ phận không nhỏ các bạn đồng trang lứa tốt nghiệp từ các ngành nông nghiệp đang có một sự nghiệp tương đối tốt trong lãnh vực này. Mới ra trường thì đi bán cám, bán phân bón, tối ngày xách xe máy ra vô các trại heo trại gà hay vườn trái cây vậy chứ thu nhập gấp nhiều lần sales mấy hàng tiêu dùng nhanh, và đáng mơ ước ngay cả với nhiều người trẻ làm văn phòng máy lạnh. Lên sales sup, sales manager thì oách rồi, được công ty cấp xe riêng, tối ngày vòng vòng đi chỉ đạo một đám lính đông đảo bên dưới. Bán các thứ như phụ gia thức ăn chăn nuôi ở các công ty nước ngoài cũng ngon, nhân viên tối ngày sơ mi giày tây chỉnh tề một bước có xe công ty đưa rước chứ còn quản lý thì khỏi nói, hàng hot trên thị trường nhiều người cũng biết tiếng. Lên hàng chuyên gia kỹ thuật thì bao nhiêu người nể, ngành thì hẹp, có uy tín chút ho một cái cũng khối người nghe thấy không như nhiều ngành cạnh tranh khác, nhiều khi cả đời cũng chẳng ai biết mình là ai.  Các head hunter tìm đến liên miên nhất là các vị trí sales hay hàng hiếm, không như nhiều ngành khác nghe nói được head hunter tiếp cận là thấy VIP lắm.
Nếu không thích con đường làm thuê thì mở business riêng như các công ty mua đi bán lại (trading), nhà máy sản xuất cám một giám đốc kiêm nhân viên, nhà phân phối, đại lý… cũng giàu ghê gớm, xác suất dẹp tiệm ít hơn nhiều ngành khác. Hay về thuê/mua đất mở vườn trái cây, gầy trại vài trăm nái rồi từ đó đi lên, cũng nhiều triệu phú, tỷ phú nông dân có background từ các trường nông nghiệp này, họ là những nông dân có tri thức, và áp dụng khoa học công nghệ vào chăn nuôi một cách triệt để.
Trên hết, ngành nông nghiệp vẫn là một ngành cơ bản mà cả thế giới không thể sống thiếu nó, và chỉ có một con đường là phát triển, phát triển khi mà dân số ngày một nở ra. Cho nên nông nghiệp, dù nằm ở một vị trí âm thầm và khiêm tốn, vẫn là tương lai của nhân loại.Việt Nam vẫn là một nước nông nghiệp lạc hậu, năng suất lẹt đẹt hàng top ở dưới đếm lên so với thế giới, ngày càng có nhiều người nông dân có tri thức tham gia vào sân chơi này chắc chắn sẽ tạo hiệu ứng lan truyền kéo mặt bằng chung đi lên. Dân có giàu thì nước mới mạnh, với việc hoạt động trong lãnh vực nông nghiệp ở bất kỳ vị trí nào, chúng ta cũng đang góp phần thay đổi bộ mặt xã hội cho hàng triệu nông dân còn khó khăn.
Nói về những khó khăn và rủi ro, tất nhiên là cũng có nhiều. Việt Nam và thế giới cách đây vài năm đã đi qua một giai đoạn cực kỳ khó khăn với thiên tai, dịch bệnh và giá sản phẩm chăn nuôi đi xuống, nông sản rớt giá. Số người bị thiệt hại không kể sao cho hết, nhưng những người chịu ảnh hưởng nặng nề nhất là những người nông dân làm ăn manh mún theo kiểu thấy giá tăng cao thì gầy đàn nuôi/đổ xô trồng cây, giá đi xuống thì phá chuồng nuôi con khác hay chặt cây này trồng cây khác. Còn với những người nông dân có cơ sở chăn nuôi vững vàng, họ vẫn kiên trì vượt qua giai đoạn khó khăn, xoay sở đủ cách để tiết giảm chi phí, nâng cao năng suất nên bù qua sớt lại họ vẫn sống ổn với nghề.
Nói tóm lại, ngành nông nghiệp vẫn là một lựa chọn đáng cân nhắc, trong bối cảnh giới trẻ vẫn đang chạy theo những gì hào nhoáng bên ngoài, hoàn toàn tự bơi là chính mà thiếu định hướng từ nhà trường và xã hội lẫn các kênh truyền thông báo chí. Ít nhất cho đến khi mà thịt nhân tạo hay trái cây tổng hợp trên dây chuyền sản xuất trở nên phổ biến trên mỗi kệ siêu thị hay sạp của bà bán thịt ngoài chợ. Mà điều này còn xa lắm đối với VN😀
Chuyên mục:Branding-PR

5 cuốn ebook có giá trị về Content Marketing mà bạn nên xem trong tháng này

20/07/2016 2 comments

Hôm nay Bánh bèo xin giới thiệu tới các bạn các ebook bằng Tiếng Anh như sau, nội dung rất đáng tham khảo cho những người làm Content Marketing

buc tranh

  1. 8 Marketing template đơn giản để lên kế hoạch nội dung cho bạn ( 8 Simple Marketing Templates for Planning Your Content): Content Marketing tốt phụ thuộc vào việc sắp xếp và lên kế hoạch. Hãy xem những template này để giúp quy trình lên kế hoạch được rõ ràng và dễ tiếp cận giữa các team, công cụ và kênh truyền thông.

444 Read more…

Chuyên mục:Branding-PR

Mạnh dạn viết lại job decription cho mình

23/02/2016 1 Bình luận

Một số bạn có gởi email về cho Bánh bèo chia sẻ tâm sự về công việc, đại ý nói rằng công việc không như ý muốn. Trong đó có bạn hoang mang không biết làm marketing như vậy có là đúng marketing hay không, khi mà trên trời dưới bể việc gì cũng phải nhận, không như học trong sách vở marketing là xây dựng thương hiệu, PR, quảng cáo, tổ chức sự kiện, làm social media này kia.

Ví dụ đây là một đoạn tâm sự:”Em có một chút tài lẻ về thiết kế, cộng với gu thẩm mỹ tương đối khá, em không thể chấp nhận những cái gì thô thiển xấu xí. Khi vào công ty này, thấy mọi thứ còn khá sơ khai, em mày mò thay đổi một vài thứ như profile giới thiệu công ty, namecard… để nhìn cho chuyên nghiệp hơn. Sếp mừng như bắt được vàng khi những gì em làm rất hợp gu sếp, không như công ty thiết kế (kiêm in ấn) hồi giờ hay làm cho công ty làm hoài mà vẫn chưa trúng ý sếp. Vậy là từ đó tất cả những vật phẩm quảng cáo trong công ty một mình em ngồi thiết kế, ngay cả catalog sản phẩm có khi mất hơn 2 tháng để hoàn thành. Sau một năm trời nhìn lại, thấy bộ nhận diện thương hiệu của công ty thật lung linh, nhưng ngoài nó ra em chẳng làm được gì vì thời gian làm việc đã dành cho thiết kế là chủ yếu. Em xin sếp xem lại công việc cho mình, sếp trả lời rằng anh ấy vẫn rất hài lòng với công việc của em, công ty không mong muốn gì hơn và khuyến khích em cứ tiếp tục như vậy. Em lúng túng tự hỏi mình đang là designer hay marketer”.

Xin thưa là vấn đề bạn gặp phải chắc chắn không phải của riêng bạn, mà là của rất nhiều người, không chỉ của các bạn trẻ mới chân ướt chân ráo vào nghề, mà ngay cả của trưởng phòng marketing kỳ cựu cũng có thể phải đối mặt. Làm sao để chấm dứt tình trạng không mong muốn này?

Read more…

Những gì cần chuẩn bị để có một cuộc phỏng vấn thắng lợi

08/10/2015 4 comments

Để “trả nợ” cho các bạn sinh viên trong một cuộc giao lưu gần đây những thắc mắc về việc phỏng vấn và chuẩn bị cho cuộc phòng vấn, và BB nghĩ cũng là vấn đề chung của nhiều người kể cả những người đã đi làm. Giữa một rừng ứng viên và profile gởi về, nhà tuyển dụng phải lựa chọn cân nhắc rất nhiều người cho chỉ một vị trí công việc, không có gì đảm bảo bạn sẽ là người được chọn cho dù bạn rất tự tin vào khả năng cũng như kinh nghiệm của mình.

BB có 1 vài chia sẻ dựa trên kinh nghiệm của mình và các đồng nghiệp, hy vọng nó hữu ích cho các bạn.

Để tránh nói đi nói lại một vấn đề, mời các bạn vào đọc trước bài Kỹ năng nộp hồ sơ tìm việc – tưởng dễ mà không dễ BB đã từng viết trong đó có hướng dẫn cách chuẩn bị Profile, nên và không nên khi đi phỏng vấn.

Ở bài viết này, BB sẽ lưu ý thêm 1 số điểm để chuẩn bị cho 1 buổi phỏng vấn thành công:

  1. Những gì cần đem theo

Read more…

Chuyên mục:Branding-PR

“Bàn tay sạch” và trách nhiệm xã hội của người làm marketing

Khi mà ngày càng nhiều công ty Việt Nam phát triển mạnh mẽ, tầm vóc sánh ngang các ông to mặt lớn trong ngành đến từ nước ngoài, như Tân Hiệp Phát, Masan, FPT…, là một người VN ắt hẳn chúng ta đều cảm thấy tự hào. Và là người làm marketing, chúng ta cũng có ít nhiều nể phục với những đồng nghiệp làm marketing – những người góp phần không nhỏ vào thành công chung của các tập đoàn lớn mạnh đó.

Tuy nhiên, bên cạnh những cái tốt về ý tưởng, cách vận hành… các bạn học hỏi nắm bắt, và thực hiện không thua gì, đôi khi là còn hơn các công ty nước ngoài đã có bề dày kinh nghiệm, thì có nhiều cái, không biết có phải do nền văn hóa tạo dựng nên như vậy không, các bạn nắm bắt và hòa hợp rất tốt với những yếu tố tiêu cực, thỏa hiệp với những cách làm kiểu “bàn tay đen”. Hoặc có khi, nó là tầm nhìn của những ông chủ, người điều hành doanh nghiệp, người chỉ tay cho các bạn làm theo mà các bạn không có cách nào để phản kháng.

PR kiểu biến đen thành trắng

Công ty A,  các bạn “lobby” các cơ quan ban ngành, báo chí truyền thông cho đến hiệp hội tiêu dùng các thể loại đến cỡ nào để mọi việc của các bạn chìm xuồng vào im lặng mặc cho lâu lâu lại có một bài báo, một status yếu ớt trên mạng xã hội: “sản phẩm này có ruồi, sản phẩm kia có lông…”. Không một động thái xin lỗi công chúng, không một động thái thu hồi  kiểm tra sản phẩm và quy trình sản xuất,… hay những cách làm cầu thị khác mà chúng ta được học về quản lý khủng hoảng. Ra sức cãi cố là mình chẳng có gì sai, lấy tiền đè người, lấy quan hệ để tô đen thành trắng, tống vài người vào tù để làm gương… là cách các bạn đã làm để trét lớp phấn son lên danh tiếng đã bị sứt mẻ. Có thể là do dân trí chúng ta còn thấp, bộ phận có ý thức tẩy chay thương hiệu và công ty không tôn trọng người dùng chưa nhiều, nên các bạn tự ngạo nghễ cho mình quyền ém nhẹm thông tin hết lần này qua lần khác như thế (nhắc lại thêm, ít nhất đã có 1 lần lùm xùm lên vụ nguyên liệu hết date nhưng sau đó mọi thứ cũng chìm xuồng dần rồi người ta cũng mua uống sản phẩm của các bạn như bình thường).

Công ty B, các bạn làm chiến dịch PR xuất sắc quá, đập tan hết các loại nước tương MP3CD, nước mắm u rê, nước mắm chứa vi khuẩn, mì chiên đi chiên lại… để lăng xê sản phẩm sạch, an toàn của các bạn gần đến tầm một mình một chợ, đẩy bao nhiêu xưởng, hộ dân sản xuất, công ty đến bờ vực lao đao mà thực tế nực cười là bạn lại thu mua sản phẩm từ chính họ?

Công ty C, bạn thuê PR agency nào làm media tour mà chuyên nghiệp quá. Dẫn nhà báo đi thuyền dọc sông xong ai về cũng đăng lên “Dòng sông đã hồi sinh”, cá trở về nhiều lắm… Mà thực tế là bạn trang trí có một khúc sân khấu thôi còn sau cánh gà thì nhà báo nào không tham gia media tour mới khám phá rõ sự thật về dòng sông bị các bạn bức tử vẫn chưa có gì khác nhiều.

Các bạn sữa, các bạn thuốc, vì tranh giành thị phần các bạn đâm qua chém lại, tung hỏa mù các kiểu làm người tiêu dùng lớ ngớ giữa biển thông tin, có những nhận thức sai lệch ảnh hưởng nghiêm trọng đến sức khỏe bản thân và gia đình. Trách nhiệm của các bạn xem ra vẫn bị đặt dưới doanh số, KPI về marketing các kiểu.

Làm CSR một cách vô thưởng vô phạt

A, nhưng mà cũng có một ít điểm sáng, một số người làm marketing cũng biết nghĩ cho xã hội, nghĩ cho người nghèo, nghĩ cho môi trường… Ít ra còn tốt hơn những người chỉ chuyên chà đạp lên dư luận, thách thức điều tiếng bằng tiền bạc và quan hệ như kể trên.

Nhưng nhiều khi các bạn lười vận động đầu óc, chạy theo một cách a dua những gì người khác làm, dẫn đến những marketing campaign chỉ hao tiền tốn của mà chẳng đem lợi cho ai ngoài công dụng mua vui cũng được một vài trống canh.

Ví dụ như giờ Trái Đất, thấy thiên hạ làm rần rần các bạn cũng tổ chức một vài chương trình khuyến mãi ăn theo, mà nhiều khi chẳng ăn nhập gì như “Chào mừng Giờ Trái đất, mua bao cao su trúng balo Pi ka chu” (hehe, đùa chút). Hoặc tổ chức event thật hoành tráng quy tụ giới trẻ ham vui tham gia, đèn đóm nhạc nhẽo xập xình tiêu thụ vài chục đến vài trăm Kw điện, xong còn bắt mấy cô chú, anh chị lao công còng lưng dọn hết bandrol, tờ rơi cũng như đám rác mà các bạn trẻ yêu môi trường đến tham gia để lại. Thay vì như vậy, bạn tổ chức campaign hạn chế túi nylon, bớt xả rác lung tung, phát tờ rơi đến từng chợ, từng siêu thị, tổ chức đổi túi nylon lấy túi giấy hay lấy sản phẩm của bạn thì có ý nghĩa hơn không. Đó chỉ là ví dụ thôi, ý tui là động não thêm đi các bạn😛

Bạn hãy cân nhắc thêm việc mua 1000 cái bánh trung thu tặng các bé ở mái ấm hay mua 10 cái xe đạp rồi hành quân rình rang về vùng sâu vùng xa để các ban bệ xã phường ra đón tiếp long trọng tổ chức văn nghệ trò chơi các kiểu. Xin lỗi tui ko bàn chuyện ít hay nhiều mà chỉ đang muốn bàn về độ phủ và tầm ảnh hưởng xã hội. Bạn hãy cân nhắc với số tiền đó, giữa việc giúp được một số người hay tác động đến toàn xã hội, giữa vấn đề thiết thực (ăn một cái là hết) với việc sử dụng dài lâu. Nên chăng dùng số tiền đó làm social media, làm quảng cáo, hay biện pháp gì đó khác để thay đổi cái nhìn của mọi người về trẻ ăn xin/bạo hành gia đình/vấn đề sống có trách nhiệm để làm gương cho con trẻ/quyền được đến trường của trẻ em (tui ở SG thấy nhiều trẻ ở những xóm lao động nghèo vẫn còn thất học đi chơi game, đánh bạc lắm chứ đừng nói vùng sâu vùng xa). Có cơ hội tham gia chấm thi một cuộc thi giữa các tổ chức xã hội, tôi thấy việc đó hoàn toàn khả thi miễn là bạn thực sự muốn làm, thực sự muốn động não ý tưởng chứ không phải việc lớn lao ngoài tầm với gì.

Nhìn rộng ra các vấn đề xã hội thì có nhiều đề tài khiến bạn vừa có thể thay đổi cái nhìn xã hội vừa xây dựng hình ảnh và thiện cảm cho công ty mình lắm chứ không chỉ quanh quẩn ở việc tặng quà cho trẻ em nghèo. Văn hóa giao thông/ ý thức trật tự cộng đồng/ý thức giữ gìn của chung/hành xử văn minh nơi công cộng/tiết kiệm tài nguyên xã hội, từ những vấn đề lớn đó lại có thể chẻ nhỏ ra cả trăm hướng tiếp cận để bạn tha hồ khai thác và đem lại giá trị nào đó cho xã hội vừa nâng cao hình ảnh công ty mình.

Dư luận mất niềm tin

Sự thật là có một số người, cứ thấy công ty nào có sự cố, hay có vấn đề gì là phán như đúng rồi “PR đây mà”, “lại là một chiêu viral, nếu nói về mức độ lan tỏa thì xem như đã thành công”, “lại chiêu trò gây chú ý cho báo chí và dư luận đây”, giống như thể mình có một bồ kiến thức chuyên môn.

Nhưng suy nghĩ lại, cũng không phải vô căn cứ mà có những sự quy chụp đó, chính nhiều người làm marketing kiểu chụp giựt đã làm cho họ trở thành như bác sĩ, nhìn chỗ nào cũng thấy vi trùng. Nếu bạn dùng chiêu trò, bất chấp thủ đoạn để nổi tiếng, thì lần sau, nhiều người sẽ không tin bạn nữa, những lời chân thực, tích cực bạn tự nói về công ty mình, sản phẩm của, cũng sẽ bị họ quay lưng phủ nhận. Nó giống như câu chuyện cậu bé chăn cừu, chỉ một lần cậu ta đùa giỡn nói “Có chó sói”, lần sau con sói đến thật, không còn ai tin mà đến giúp cậu dù cậu có kêu la đến thế nào.

Chuyên mục:Branding-PR

Repositioning – con đường mới cho những brand “lầm đường lạc bước”

16/06/2014 8 comments

Trong bài Mindset của khách hàng – ngọn núi không dễ dời chuyển BB đã giới thiệu thất bại đau đớn của 2 thương hiệu khi perception (giá trị cảm nhận) của khách hàng về thương hiệu của họ lệch lạc không như họ mong muốn và họ không làm cách nào thay đổi được mindset không hay đó.

Rất may wrong perception vẫn còn một nước cờ cứu nguy đó là repositioning (tái định vị). Nước cờ này thường được dùng trong bối cảnh chủ thương hiệu có thay đổi về hình ảnh/đối tượng khách hàng/chiến lược kinh doanh hay khi muốn hướng khách hàng suy nghĩ và cảm nhận đúng giá trị thương hiệu như họ định ra ban đầu thay vì cảm nhận lệch lạc theo hướng khác đi.

Trong phạm vi bài này BB xin nói về khía cạnh thứ 2, đó là dùng repositioning để cứu vớt những brand lỡ gây ra suy nghĩ, ấn tượng không hay hoặc không như ý ta mong muốn. Nhưng phải nói trước là, trong trường hợp thương hiệu mới vừa xây dựng hay thương hiệu có tuổi mà chưa có tên cách làm khôn ngoan nhất có lẽ là dẹp bỏ thương hiệu đó xây dựng thương hiệu mới hoặc cắt giảm ngân sách marketing cho brand đó để dành cho brand khác, hoạt động khác thay vì ném tiền qua cửa sổ thêm nữa. Chiếc áo vá khéo đến mấy thì không bao giờ đẹp được chưa kể là tốn bộn tiền cho cha thợ sửa mà ổng sửa lại chằng chịt thêm.

Repositioning trong trường hợp này thường có 2 hoạt động chính là: Read more…

Mindset của khách hàng – ngọn núi không dễ dời chuyển.

13/06/2014 2 comments
Hãy cùng BB xem xét 2 trường hợp dưới đây:
– Bạn có nhớ nhà mạng ra đời thứ 3 ở Việt Nam? Chắc là không khó, đó chính là Sfone, nhưng sau khi kẻ em út Viettel ra đời thì Sfone nhanh chóng bị vượt mặt. Và nhiều năm sau đó Sfone mãi vẫn không phát triển nổi lượng thuê bao bứt phá hơn dù được đánh giá là mạng có nhiều điểm ưu việt.
Có nhiều nguyên nhân, trong đó nhiều người thường cho rằng tại thiết bị đầu cuối hạn chế, nhưng một nguyên nhân lớn khác là do khi mới ra đời, Sfone chỉ phủ sóng ở 2 thành phố lớn. Sau này Sfone dần dần phủ sóng rộng hơn nhưng trong đầu nhiều người vẫn có suy nghĩ “Mạng chỉ xài trong thành phố lớn được vậy thì khi về quê hay đi công tác không sử dụng được sẽ rất bất tiện”. Khi Sfone đã phủ sóng toàn quốc rồi nhiều người vẫn chưa xài mạng Sfone bao giờ nhưng vẫn nghĩ sóng của Sfone rất yếu. Hơn nữa khi đó thị phần của Viettel đã lên quá nhanh, Vinaphone và Mobifone ít nhiều vẫn củng cố được vị trí nên người dùng vẫn có xu hướng sử dụng các mạng có đông người dùng, dù khuyến mãi của Sfone cũng khá hời, dịch vụ đi kèm khá nhiều.
Trong lúc đó đối thủ Viettel của họ thì sao? Viettel mới ra đời đã phủ sóng toàn quốc, sóng ở vùng nông thôn nhiều khi còn mạnh hơn ở thành phố, thêm vào đó là chính sách phát triển thuê bao đến tận các đối tượng nông thôn, vùng sâu, vùng xa. Điều đó làm cho người dùng suy nghĩ “Ở nơi heo hút mà họ còn sử dụng mạng rất ổn thì trên thành phố chắc chắn là tuyệt vời”. Không lạm bàn thêm về các yếu tố khác, riêng việc này cũng là một trong những lý do quan trọng đem lại thành công cho Viettel ngay từ những ngày chân ướt chân ráo vào thị trường.
Có thể nói, sai lầm của Sfone là tạo mindset tiêu cực trong người dùng ngay từ đầu và vì vậy bỏ qua cơ hội vàng mở rộng thuê bao khi thị trường còn đang manh nha phát triển. Còn Viettel đã biết tận dụng thời cơ, có chiến lược thị trường mang tầm nhìn lớn.

Read more…