Trang chủ > Branding-PR > Một ngày của người làm PR

Một ngày của người làm PR


Ông Danny Phan, giám đốc công ty Ogilvy PR: “Với nghề PR, chỉ số EQ quan trọng hơn IQ”

6:15 AM Tại nhà

Tôi có thói quen dậy sớm, làm vài động tác thể dục xong chạy vào Google, gõ tên từng khách hàng vào để kiểm tra xem có tin tức nào đáng lưu ý không. Dù công ty tôi đã có một bộ phận làm công việc điểm tin này rồi nhưng tốt nhất tôi nên tự cập nhật một ít thông tin về khách hàng trước đã. Phải làm thế nếu không muốn chút nữa khách hàng phản ánh về một tin xấu về họ mà mình lại ngớ ra chẳng biết gì thì mất mặt quá. Tiện thể với cái remote mở TV coi chương trình thời sự buổi sáng.

7.00 AM Đọc lướt các tin của trên các webiste tin tức để xem có gì nổi bật không. PR là người của thời sự mà, phải nhạy thông tin thì mới làm việc hiệu quả được. Vào mục kinh doanh trước để xem có công ty nào sắp đầu tư vào Việt nam để mình còn đi dụ dỗ nó. Đối với tôi, khách hàng tốt nhất là những khách hàng mới chân ướt chân ráo vào Việt nam. Những khách hàng này là những khách hàng có nhu cầu về PR, marketing nhưng các đối thủ cạnh tranh sẽ chưa kịp tiếp cận họ. Nếu thành công ta sẽ có thêm một vài dự án béo bở và nhiều khả năng sẽ trở thành đối tác lâu dài. Cũng xem qua tình hình kinh tế, chính trị… chung chung một chút xem có mở ra cơ hội, xu hướng nào không để còn tư vấn cho mấy ông khách hàng.

8:00 AM Ăn sáng trong một quán cà phê quen thuộc, không quên lật một tờ nhật báo xem có tin gì nổi bật không.

8:30 AM Lên xe đi làm. Chợt điện thoại rung lên. Thì ra là cô nhân viên account phụ trách nhãn hàng nước cọ toilet X, cô ấy thông báo rằng hôm nay cô phải sang chỗ khách hàng để nghe phổ biến thông tin về sản phẩm mới của họ. Có nắm thông tin về sản phẩm thì mới có thể lập kế hoạch và chiến lược tốt cho họ. Tôi dặn cô ấy chuẩn bị trước một số câu hỏi để khai thác các thông tin cần thiết cho việc lên kế hoạch này. Làm PR cho sản phẩm thì phải học cách “yêu” sản phẩm mình cần PR, có như thế mới truyền đạt tốt thông điệp cho khách hàng được.

8h45 AM. Bước chân vào công ty

Các đồng nghiệp đang ngồi quanh chiếc bàn tròn, thảo luận về tin tức mới trong ngày xem thử hôm nay ai nói gì về các khách hàng của công ty. Một vài cuốn báo nằm ngổn ngang trên bàn. Đây là “tiết mục khởi động” không thể thiếu của công ty.

Tôi chưa kịp hỏi thăm tình hình công việc trong các team thì được báo một tin không tốt lành lắm: “Hôm nay báo A đăng tin là sản phẩm cá hộp của Y không rõ nguồn gốc và có rất nhiều vấn đề về chất lượng vệ sinh này. Họ chỉ trích có vẻ gay gắt lắm”.

Y đang là khách hàng do tôi phụ trách. Tôi đặt vội chiếc cặp táp xuống bàn, giật lấy tờ báo, lướt qua dòng tin. Hình như chỉ mới có báo A đăng tin. Với kinh nghiệm nhiều năm trong nghề, tôi đoán sẽ nổ ra một vụ lùm xùm lớn quanh chuyện này. Tôi không tin là Y lại làm như vậy, có lẽ do sơ suất kỹ thuật hay là do hiểu lầm gì đó thôi, trước khi làm việc chúng tôi nghiên cứu đối tác của mình rất kỹ. Nhưng nếu thực sự là như vậy tôi sẽ xem xét lại việc hợp tác với họ, rất khó để biến đen thành trắng được, cứ làm liều thì sẽ ảnh hưởng uy tín công ty tôi mất. Sau vài phút hội ý, tôi phân công cho một cậu đồng nghiệp trong team của mình lên Google search xem quốc tế có phản ứng gì không vì Y là một tập đoàn lớn có sản phẩm tiêu thụ trên toàn thế giới. Một cô được giao cho việc liên hệ với báo A để xác minh nguồn tin, soạn báo cáo tổng hợp tình hình, còn tôi trực tiếp liên hệ với khách hàng Y. Phải nhanh chân mới được, “tiên hạ thủ vi cường” mà!!! Một cuộc họp bất thường ngay lập tức được triển khai với sự tham gia của đại diện khách hàng. Kế hoạch họp hành đã lên cho cả tuần rồi nhưng đôi lúc đột xuất có những vụ “đau tim” như thế đấy.

9h00 AM: Tôi lục lại bản kế hoạch xử lý rủi ro đã lập cho khách hàng cách đây vài tháng. Danh sách báo chí cũng được lôi ra để chuẩn bị cho một cuộc họp báo.

Trong lúc chờ đợi khách hàng qua, tôi đề nghị cậu nhân viên Minh phụ trách mảng “body care” gọi điện cho một khách hàng là công ty mỹ phẩm, sáng nay họ đã email cho tôi. Họ sắp sửa tổ chức một sự kiện lớn và đang cần tư vấn về kế hoạch PR. Minh đã đưa ra từng khoản mục trong chiền lược PR cho họ lựa chọn. Bao giờ cũng thế, chúng tôi cố gắng đưa những khoản mục tốt nhất để họ cân nhắc. Còn việc họ chấp nhận làm gì, bỏ gì là tuỳ vào ngân sách, chiến lược, quyết định của họ.

9h20- 10h45 AM: Họp cùng khách hàng để thảo luận về vụ khủng hoảng. Rất mừng vì ông giám đốc điều hành bên Y nhận thức đúng tầm quan trọng của vụ này. Thế là chúng tôi cùng vạch ra các bước để chặn đứng khủng hoảng ngay từ trong trứng nước. Trong kế hoạch, một buổi họp báo sẽ được tiến hành ngay vào sáng mai, đủ thời gian cho hai bên chuẩn bị, thu thập thông tin và có những động thái cần thiết. Nhưng trong hôm nay chắc chắn là sẽ phải liên hệ với Tổng biên tập các báo đề nghị hoãn việc đưa tin này để “xác minh lại thông tin”, chứ nếu không ngày mai  các báo rầm rộ đưa tin thì coi như đổ bể. Kế hoạch tham gia hội chợ vào chủ nhật tới của khách hàng cũng có vài điều chỉnh cho phù hợp tình hình mới.

10h45 AM: Em phóng viên trẻ từ báo B đã đến, rất may là chưa phải huỷ hẹn với em vì cuộc họp quan trọng vừa rồi. Và cuộc phỏng vấn bắt đầu, có lẽ trưa nay tôi phải ăn trưa muộn một chút. Dù rất bận rộn nhưng tôi cũng cố gắng sắp xếp thời gian để em phỏng vấn viết bài. Vì mong muốn của tôi là phổ biến cho mọi người, nhất là các bạn trẻ những thông tin về PR cùng những cơ hội cho họ. Dù sao đây cũng là lãnh vực mới mẻ ở Việt Nam mà. Nhiều người lại cứ tưởng PR đơn thuần là quan hệ báo chí, vậy mới chết!

Cô phóng viên hỏi rằng những tố chất gì cần có để trở thành một người làm PR giỏi. Nhấp một ngụm nước, tôi mỉm cười: “Làm nghề PR cần thiết nhất là chỉ số EQ cao (chỉ số cảm xúc), khả năng thì có thể rèn luyện nhưng những tố chất phù hợp thì không phải ai cũng có sẵn. Nói chung là phải nhạy bén, chủ động, có tham vọng, luôn chú tâm vào những việc mình làm, luôn muốn biết nhiều hơn về khách hàng của mình. Ngoài ra còn phải kiên định nữa, nếu ta có ý tưởng tốt và tin tưởng vào nó, hãy đưa nó đi tới cùng”. Chợt nhớ đến vụ rắc rối của Y sáng nay, tôi thêm: “À, quan trọng nữa là phải chân thật nhé, vì dân PR mà không chân thật thì rất nguy hiểm đấy, đạo đức nghề nghiệp là điều tụi anh rất xem trọng”. Ấy là từ thực tế tôi làm việc, chứ còn những tố chất khác tôi biết là báo chí cũng đã nói nhiều rồi.

12h00 PM: Vừa ăn trưa tôi vừa ngẫm nghĩ về câu hỏi thú vị: “Tại sao anh lại chọn làm PR cho một công ty PR thay vì làm ở bộ phận PR trong một doanh nghiệp nào đó (thường gọi là PR- in- house)?”. PR ở PR aganecy thường được ví như “cánh tay nối dài” của cho PR director ở một doanh nghiệp nào đó. Người làm PR in house thì chỉ chú tâm đến nhãn hiệu của họ trong khi người làm PR chạy theo từng dự án với nhiều khách hàng khác nhau và phải chăm sóc nhiều nhãn hiệu khác nhau. Làm ở đâu cũng có cái hay riêng, nhưng sở dĩ tôi thích làm việc tại agency vì có được nhiều sự trải nghiệm với nhiều khách hàng đa dạng và làm việc trong một tập thể những người có nhiều kinh nghiệm. Đó là cơ hội học hỏi, cọ xát vô cùng quý giá.

14h00 PM: Vừa làm thông cáo báo chí cho Y vừa nghe lỏm sếp phỏng vấn một cậu sinh viên mới tốt nghiệp do phòng nhân sự vừa chuyển qua. Công ty không đăng tuyển nhưng quá ấn tượng trước hồ sơ xin việc do cậu ta gửi đến, ông sếp tôi quyết định sẽ dành cho cậu một cuộc trao đổi, dù sao nếu cậu ta được tuyển vào ông cũng sẽ là sếp trực tiếp của cậu mà. Bằng giọng tiếng Anh khá chuẩn, cậu cho biết mình có nhiều kỹ năng cần thiết cho nghề như kỹ năng giao tiếp, viết lách, khả năng sáng tạo, cầu tiến…Điều này tôi có thể thấy qua cách cậu ta nói chuyện, cách truyền đạt suy nghĩ. Tôi đoán cậu ấy đã sớm có định hướng trong nghề của mình qua việc đọc các tài liệu chuyên ngành, tham gia những hoạt động ngoại khoá tại một câu bộ của trường cậu học. Cập nhật thông tin tốt, kiến thức nền về marketing vững cộng với kiến thức rộng trên nhiều lãnh vực là những gì cậu ta đã thể hiện. Sếp thử đưa ra một số tình huống nho nhỏ và cậu cũng nhanh chóng đưa ra cách giải quyết. Tuy chưa có kinh nghiệm thực tế tại các công ty nhưng không sao, đó cũng là cơ hội để công ty đào tạo cậu theo cách làm việc của công ty. Tôi đoán sếp sẽ nhận cậu vào làm việc.

15h00 PM: Thời gian này theo định kỳ là buổi brainstorming của nhóm tôi để các nhân viên đề xuất ý tưởng, nhưng hôm nay tạm hoãn vì Hằng phải qua công ty X để dự buổi training kiến thức về sản phẩm của họ còn Dũng có hẹn ông đạo diễn sân khấu M. Bọn tôi đang cần trao đổi với ông một vài ý tưởng và yêu cầu cho sự kiện sắp tổ chức cho khách hàng Y, Dũng vẫn còn cái hẹn với đại diện nhóm người mẫu C vào ngày mai. Quá khổ, mình đã bận rộn rồi nhưng giới nghệ sĩ còn bận rộn hơn, cứ phải chạy theo thời gian của họ. Cả team giờ chỉ còn mình tôi ngồi buồn hiu ở văn phòng, thôi thì vào trang ngoisao.net xem chuyện về giới nổi tiếng, toàn chuyện lá cải, giật gân thôi nhưng cũng phải nắm hết vì bọn họ là những người ảnh hưởng đến khách hàng của chúng tôi mà.

17h30 PM: Đã hết giờ làm việc, tuy nhiên có một Conference call với các agency của công ty ở New York và Berlin nên phải có mặt. Các agency báo cáo về công việc trong tuần, điểm tin quốc tế rồi đưa ra một số ý tưởng, phương hướng cho thời gian tới.

19h30 PM: Đây mới là lúc tôi chính thức được nghỉ ngơi. Mới ra bãi đậu xe đã nghe nhóm bạn í ới gọi đi bar nghe nhạc. Nhưng hôm nay tôi đã có hẹn với bạn gái chở nàng đi siêu thị. Cả tuần bận chạy dự án quắn cả chân tôi chưa có dịp gặp mặt, cầu trời nàng không giận dỗi.

Trời vừa tạnh mưa nên không khí mát lạ thường, tôi hít sâu đầy khoan khoái. Nghề PR là một nghề đòi hỏi nhiều áp lực nhưng là một nghề vô cùng thú vị. Mỗi ngày trôi qua là một ngày tôi tận hưởng những điều mới lạ. Chắc chắn tôi sẽ truyền niềm yêu thích này cho cô bạn gái của mình.

(Xin chân thành cảm ơn ông Danny Phan, giám đốc công ty Ogilvy PR và bà Phan Thị Ánh Hồng, Senior PR manager , công ty Extravision đã hỗ trợ thông tin để chúng tôi thực hiện bài viết này)

BÁNH BÈO

  1. Nguyet Thanh
    08/05/2008 lúc 2:12 chiều

    Chào anh, vui lòng cho em hỏi một chút nhe
    Hình như trong các trường ĐH ko trường nào có dạy ngành gọi là PR? Vậy em fải đăng ký học lĩnh vực nào? PR phải biết nhiều về Kinh tế lẫn báo chí. Em muốn học kin tế có được ko? Để lỡ ra trường mà ko làm PR thì làm cái khác đó mà. Còn nếu báo chí thì chỉ có mỗi đường viết báo thôi.
    Em học chuyên Pháp văn. Trong mấy trường ĐH ở Pháp thường có:
    Communication et journalisme (Giao tiếp và báo chí)
    Comptabilité_Gestion_Finance (Kế toán_Quản trị_Tài chính)
    Science economique et Gestion (Khoa học kinh tế và Quản trị)
    Anh tư vấn giùm em chọn cái nào với a
    Cho em hỏi các công ty có xài PR tiếng Pháp ko, hay fải tìm công ty có đối tác nước ngoài là Pháp. Em học chuyên Pháp. Tiếng Anh thì em chỉ giỏi đọc và viết vì nó giống tiếng Pháp nhiều với lại cũng tiếp xúc nhiều, còn nghe và nói tiếng Anh thì dở tại ko practice thường xuyên.
    Học Đại học ở Pháp thì cũng có môn tiếng Anh. Nhưng điều em lo lắng nhất là sống trong môi trường tiếng Pháp là chính trong 4 năm trời như vậy thì liệu vốn tiếng Anh đó có đủ cho 1 PR không?
    Cảm ơn ạ! ^^

  2. bi
    27/06/2009 lúc 6:37 chiều

    hiiiiiiiiiiiiiiiii.danny phan minh biet sao ma len bao no tanh banh vay kia

  1. No trackbacks yet.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: