Trang chủ > Truyện vui marketing > Người yêu tôi là giám đốc nhãn hàng

Người yêu tôi là giám đốc nhãn hàng


Nàng là một cô gái tuyệt vời. Nàng làm giám đốc nhãn hàng cho một công ty mỹ phẩm hơi bị kếch sù. Ngày mới yêu nhau tôi vô cùng xúc động khi nàng quan tâm đến tôi từng chút một: ” Đầu anh có gàu kìa, sao anh không thử xài dầu X? “, “Da mặt anh thuộc loại nhờn, anh xài sữa rửa mặt Y này nhé”.
Nhưng một thời gian sau tôi có cảm giác có một kẻ thứ ba cứ luôn xen vào cuộc tình lãng mạn của hai chúng tôi. Hắn không có hình dạng cụ thể nhưng lúc nào cũng ngồi lù lù trước mặt tôi, săm soi tôi từng chút một. Hắn chính là cái nhãn hàng quái quỷ của công ty nàng.
Cứ mỗi lần gặp nhau, câu đầu tiên của nàng bao giờ cũng hỏi về công việc của tôi, tiếp theo là tình trạng da, móng, răng, tóc…của tôi hịện nay ra sao. Sau đó là màn phân tích thị trường chán ngắt. Hôm nào đỡ chán hơn một chút thì tập trung nói về phản ứng của da tôi với một số sản phẩm nàng đưa tôi xài thử. Từ ngày quen nhau tới giờ nàng liên tục tặng quà cho tôi nhưng toàn là hàng chăm sóc da, tóc, răng miệng : nếu không dầu gội thì cũng kem dưỡng thể , không kem đánh răng thì thuốc chống hôi mồm. Ngày Valentine nàng tặng tôi mẫu lăn khử mùi toàn thân với môt phiếu thăm dò sản phẩm mới.

Tôi rất yêu nàng nên chấp nhận vô số rắc rối do cái nhãn hàngkhỉ gió ấy gây ra cho cuộc tình của chúng tôi nhưng đến cuộc hẹn ngày hôm qua thì mọi sự chịu đựng của cái thằng tôi đang ở báo động đỏ. Nàng hớn hở thông báo cho tôi biết nàng được đề bạt phụ trách một nhãn hàng rất hấp dẫn, lần này không phải là ” dưỡng” nữa mà là “triệt”!

Và lòng tôi hoàn toàn tan nát khi nàng hí hửng lôi trong giỏ xách ra một hộp kem triệt lông vĩnh viễn…

(Báo Tuổi trẻ)

Chuyên mục:Truyện vui marketing
  1. 08/12/2007 lúc 7:39 sáng

    Một câu chuyện thật hóm hỉnh, cho mình mượn để khai trương mục Relax ben blog nha, thanks

  2. 17/09/2008 lúc 6:01 sáng

    hê hê🙂

  3. 16/07/2010 lúc 10:41 sáng

    ha ha vui qua, đây giống như là một bệnh nghề nghiệp vậy,làm ngành gì cũng bị nhiễm công việc đó hết trơn!

  4. 28/07/2010 lúc 8:53 sáng

    Đọc bài viết của bạn làm mình liên tưởng tới bài bệnh nghề nghiệp của anh “cò” nàh đất , câu chuyện như sau :

    Con trai một tay “cò” nhà đất đi học xa. Một thời gian sau, cậu có người yêu và quyết định tiến đến hôn nhân.

    Khi gọi điện về nhà báo tin, ông bố hỏi dung nhan của con dâu tương lai, anh chàng đáp:

    – Mặt tiền thoáng mát, đẹp, nội thất trang nhã, móng tốt, nở hậu, điện nước đầy đủ, mới xây chưa ở. Bố đồng ý chưa?

  5. 28/07/2010 lúc 9:29 sáng

    Mình cũng xin góp vui :
    Bệnh nghề nghiệp của luật sư

    Bốn nhà phẫu thuật đang nghỉ uống cà phê và thảo luận về công việc, một người khơi mào:

    – Tôi nghĩ tiến hành phẫu thuật với các nhân viên kế toán là dễ nhất, mọi thứ bên trong anh ta đều được đánh số. Bác sĩ ngoại không đồng tình:
    – Tôi thì lại thấy thủ thư là dễ nhất, anh mổ họ ra và nội tạng được sắp theo thứ tự chữ cái. Chuyên gia giải phẫu thần kinh lại có ý kiến khác:
    – Ngăn nắp nhất vẫn là thợ điện. Mọi thứ ống và dây trong người anh ta đều được đánh dấu bằng mầu sắc. Còn ông giáo sư già nhất thì cay đắng nhận xét:
    – Thế các anh đã tiến hành ca mổ cho luật sư bao giờ chưa? Họ không có tim, không xương sống, hộp sọ rỗng, đầu và mông có thể thay đổi cho nhau được.

  6. 26/03/2012 lúc 2:40 sáng

    Đúng là bệnh nghề nghiệp thật :))

  1. No trackbacks yet.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: